Tham tu ddt

ĂN BÁM

Người không đi làm, ở nhà chăm con, sẽ được mang tiếng là" ăn bám". Kẻ ăn bám thì không được coi trọng, PHẢI thức trông con cho người đi làm ngủ, PHẢI giữ con cho người đi làm ăn cơm trước, PHẢI làm tất tần tật việc nhà, và PHẢI đảm bảo cơm dẻo canh ngọt cho người đi làm về ăn. Kẻ ăn bám thì có thể không cần ăn sáng, cơm mỗi bữa có ăn ít 1 chút cũng không sao, vì ở nhà thì đâu có mệt như người đi làm? Kẻ ăn bám thì vốn dĩ đâu có việc gì để làm? Sáng có thể nướng thêm 1 chút, rồi dậy vệ sinh cho con, thay bỉm, rồi nấu đồ ăn cho con,tranh thủ chờ đồ ăn chín, thì cho con uống vitamin, sau đó cho con ăn, cho uống, rồi trông con chơi, trong thời gian con chơi, tranh thủ đặt nồi cơm, nấu đồ ăn cho gia đình, con mà quấy thì tay bế tay nấu. Được cái con nhỏ thì lúc nào cũng quấy, việc thay bỉm cũng ko còn là chuyện đơn giản, đôi khi cũng toát mồ hôi hột, kể cả chuyện uống vitamin mỗi ngày, nó tốn calo lắm, nhất là vừa cho uống vừa dỗ, vừa quát, vừa nịnh. Hôm nào con vui mà uống 1 mạch thì hôm đó nhất định ngày tốt, hôm nào con nhè ra đùn vào, phun phì phì, giật qua giật lại, ắt hôm đó trời u ám lắm.

tham tu hue

                                          tham tu hue
Kẻ ăn bám, sau bữa trưa phải dỗ con ngủ, có thể rất nhanh, có thể rất lâu, có thể suýt ngủ gật xong giật mình nhỏm dậy, tim suýt tan tành vì 1 phút lỡ bỏ con ngoài tầm mắt. Và con cũng ngủ, dù trước đó như thế nào. Con sẽ ngủ chừng 45', sau đó sẽ hơi tỉnh giấc là phải cho ti ti ngay, và dỗ dành tiếp giấc ngủ dở dang, thành công thì con yên tâm ngủ tiếp, và kẻ ăn bám cũng đc ngủ, còn ko thì dậy la hét với nhau,..

Con ngủ trưa chừng 1,5-2h, sau đó sẽ dậy bắt đầu những cuộc vui, nếu phải đi đâu, sẽ vội vội vàng vàng tắm, sấy, thay đồ, chẳng có thời gian làm đẹp cho bản thân. Sau đó, vừa tranh thủ bật nhạc cho con tự chơi, thì kẻ ăn bám sẽ dọn qua nhà 1 chút, rửa bát, rồi nấu cháo sẵn đổ vào hộp mang đi, sau đó nấu sẵn 1 nồi cơm, rồi sẽ bắt tay vào công cuộc chuẩn bị lên đồ cho con: thay quần áo, đội mũ, đi giày. Chuẩn bị sẵn sữa, bỉm, khăn khô, khăn ướt , quần áo sơ cua, tất tần tật những thứ cần thiết của con nếu phải ra khỏi nhà, tiếp sau đó thay đồ cho mình, rồi lên đường. Kẻ ăn bám sẽ phải nhớ đi chợ, nhà còn gì, hết gì, nay ăn gì, mai ăn gì. Thức ăn phải thay đổi nhưng nên đủ đạm và phải có tính chất tiết kiệm. Tối đến sau bữa cơm là khoảng thời gian hạnh phúc, kẻ ăn bám có thể được xem tivi, và trông con, nhưng cũng có khi là tranh thủ làm vài việc khi ko vướng con. Như là dọn dẹp, chuẩn bị đồ ăn cho ngày hôm sau, thu xếp lại vài thứ, giặt giũ, phơi phóng. Có những khi xong việc cũng khuya, nhưng cũng có khi phải bỏ lại những việc cần làm vì con nhớ mẹ, phải ôm nhau tiếp. Nửa đêm kẻ ăn bám phải dậy cho con ti vài lần, phải dỗ con ngủ lại cho ngon. Thế là hết 1 ngày thật dài...


Không phải kể lể, ai có con mà chẳng phải vậy? Nhưng nếu so sánh việc ở nhà với đi làm, thì chúng tôi - những nười phụ nữ ở nhà chăm con, lương sẽ rất cao. Vì chúng tôi không làm giờ hành chính 8 tiếng 1 ngày. Giờ hành chính của chúng tôi gần như 20 tiếng 1 ngày. 20 tiếng áp lực, la hét, mệt mỏi, cáu gắt. 20 tiếng chúng tôi phải bỏ hết năng suất, để những người đi làm, đỡ mệt mỏi. 20 tiếng chúng tôi chiến đấu,không vì gì hết! Chỉ là nghĩa vụ của tất cả những phụ nữ, làm mẹ. 20 tiếng! ai trả lương cho chúng tôi? Hay chỉ cần vuốt tóc tơ con đang say ngủ, nhìn chồng ăn bữa cơm ngon, là chúng tôi thấy mệt mỏi chẳng là gì. Chúng tôi hi sinh không vì gì, không ai ghi nhận, không lương, không 1 lời cảm ơn! Nhưng chúng tôi vẫn đang cố gắng, vậy đừng vì cho chúng tôi miếng cơm, mà nghĩ chúng tôi ăn bám.

Thử hỏi, hậu phương không vững chắc, tiền tuyến có thành công?