Tham tu ddt

SỐNG TRONG ÁM ẢNH

   Dạo này, truyền thông đang nóng lên vì vụ 1 em gái bị xâm hại. Và c cũng có đọc 1 CFS của 1 em gái cũng từng có hoàn cảnh tương tự và sống trong ám ảnh. Chị cũng xin chia sẻ câu chuyện của chị cho các em có cái nhìn thoáng hơn. Mẹ chị mất sớm. Chị cũng là nạn nhân giống em. Mà bị chính anh họ hãm hại.

thám tử đà nẵng

Khi đó chị mới 8 tuổi. Ám ảnh, nỗi sợ không dám nói cho ai, sợ ảnh hưởng gia đình. Năm chị 17 tuôi, dù mới chỉ bị 1 kẻ biến thái nhìn trộm tắm mà chị hoảng loạn, chị có nói với bố nhưng dường như bố chị chẳng nghĩ chuyện đó quan trọng, kẻ đó là người làm của nhà chị. Chị đã đuổi kẻ đó, bắt bố chị phải đuổi, nhưng bố chị không làm thế.

Kẻ kia thì rất khéo léo, được việc nên bố chị rất hài lòng. Chị đã gần như phát điên và bắt đuổi đi, nếu không thì chị sẽ bỏ nhà ra đi. Bố đã tát chị, khiến chị thật sự đau đớn. Có thể có người sẽ nghĩ giống như chị là mới nhìn chứ đãm làm gì đâu. Nhưng nó như thế là đã có tà tâm. Đợi mất bò mới lo làm chuồng thì quá muộn rồi. Chị bỏ đi, và được bố hô hào mọi người bắt lại, đánh đập như 1 con súc vật. Họ hàng không hiểu chuyện, lao vào đánh chị, người đấm người đạp.

Chị vì quá cay đắng mà lao đầu vào tường quyên sinh. Nhưng có lẽ chị chưa tận số, nên lần đó chị bị chấn thương đầu và chấn thương vùng cổ. Chị tuyệt thực 1 tuần, bỏ học và mất hơn 1 tháng liền chị không thể quay cổ, và gần nửa năm liền chị không thể ngẩng cổ lên vì đau. Và chị ôm lòng hận bố đến bây giờ. Một nỗi hận mà chị nghĩ cả cuộc đời chị không bao giờ tha thứ.

Năm biến cố đau thương đó là năm cuối cấp, chị chán nản mà xé toàn bộ sách vở, chẳng buồn đi ôn thi. Nhưng sau đó chị đã nghĩ khác, chị quyết học để đi khỏi ngôi nhà đó. Và trời thương cho chị đỗ vào NEU. Bước chân lên thành phố, chị lao vào đi làm thêm, để tự chủ tài chính và tự quyết định cuộc đời mình. Chị cũng từng yêu, nhưng mối tình không thành, và câu trả lời của anh khiến chị cũng không có gì là sốc. Anh bảo với chị là anh muốn lấy người con gái đến với anh là lần đầu tiên.

Chị cay đắng. Nhưng chị chỉ cho phép bản thân buồn 1 ngày. Và chị lại trở về với con người của công viêc. Vì những người như thế sẽ chẳng thực sự yêu mình, không đủ bao dung để bên cạnh mình. Thế thì sao mình phải đau buồn. Chị vẫn tin bản thân sống tốt chắc chắn sẽ không bị phụ lòng. Chị rất thẳng thắn chia sẻ với người yêu về điều đó, tất nhiên không phải ai chị cũng cho biết lý do. Chị chỉ hỏi 1 câu " Nếu em không còn là cô gái trinh trắng, liệu anh có còn yêu thương em không ? " Và đấy là cách chị loại bỏ những đối tượng mà họ thực sự không hề yêu thương mình. Chị không giấu diếm, không giả dối, vào thẳng vấn đề và chỉ cần 1 câu trả lời có hoặc không. Và chị dù thế nào đi nữa, chị sẽ vẫn sống như thế. Bản thân chúng ta cũng phải sống cho xứng đáng để được tôn trọng.

Còn em gái cũng từng bị như chị à, nỗi đau còn đó, ám ảnh đó, nhưng hãy mạnh mẽ bước qua nó mà sống. Đừng để nó làm mình yếu đuối, và đừng vì nó mà đánh mất đi nhiều thứ như thế. Chị đã bước qua nỗi đau một cách mạnh mẽ thế đấy. Và giờ không có điều gì có thể khiến chị gục ngã. Cuộc đời cho ta sóng gió, hãy đón nhận nó để cưỡi nó vượt qua.