Tham tu ddt

YÊU KHÔNG NÊN MÙ QUÁNG

 Yêu không nên mù quáng, mỗi mùa thu đi qua em lại nhớ đến ngày chúng ta chia tay, hôm đó là một buổi chiều cuối thu, nhìn trời như đang thương cảm cho số phận của em, số phận bi thương về tình yêu em dành cho anh quá lớn.

tham tu da nang
Hai đứa đều là con nhà nghèo, đều chịu khó học hành. Anh thường nói với em " Anh là người may mắn nhât khi được em yêu" thế mà anh vô tâm quên đi những lời hứa những hi sinh của em để đi theo cô gái xinh đẹp và giàu có hơn. Em không biết nên trách anh hay trách chính bản thân mình khi đã tin tưởng anh như thế, khi nghe anh nói lời chia tay em như tưởng mình nghe nhầm, tai em ù lại, đầu óc quay cuồng khi anh dẫn theo người con gái đó và nói đây là người yêu anh, chúng mình chia tay nhé, cô ta nhìn em đầy sự khinh bỉ trong bộ áo quần em mặc mà hình dáng của em, em biết nói gì hơn đây. Ngậm ngùi trong sự im lặng và nhìn a nắm tay cô ấy đi, anh biết không em đã đứng đó rất lâu, em như người mất hồn, nước mắt chảy mãi không ngừng, em nhớ những khoảnh khắc khi được anh quân tâm, cười đùa, chúng tá đã từng rất hạnh phúc kia mà, bao nhiêu câu hỏi đặt trong đầu em chữ tại sao, đến bây giờ mỗi lần vô tình gặp anh em đã cố cười, em không muốn anh thương hại em, kết thúc tình ta cũng chấm dứt rồi, em không muốn mình tổn thương khi thấy anh.

Em cố gắng quên anh, quên trong từng khắc dù là nhỏ nhất, anh là người không dáng để em phải yêu đến thế, em không muốn tự mình chôn vùi mình trong cái quá khứ nữa hạnh phúc nữa đau thương kia, em còn phải sống tiếp sống cho giá đình em, sống cho bản thân em, em đã quá tệ bạc với bản thân để lo cho a học hành đến nơi đến chốn, em phải vực dậy sau nổi đau giờ đây em không thiếu thứ gì cả, tiền bạc , danh lợi và xinh đẹp, em muốn anh phải hối hận khi đã bỏ rơi em, em muốn anh phải chịu chung sự tổn thương mà chính anh đã là. 

Anh xin lỗi tối qua 3 năm gặp lại, một lời xin lỗi của anh là gì so với những gì em đã làm cho anh trong suốt thời gian 5 năm yêu anh, giờ đây khi em ngồi gõ bàn phím em đã thực sự hết yêu anh, chỉ là cái cảm giác đau khổ đó nó cứ day dứt em mãi, nó kiến em sợ hãi khi đối diện và yêu thêm ai, nó thực sự là nổi kinh hoàng, khi một người toàn tâm toàn y yêu một người, không sợ mệt mỏi, không sợ xấu xí, quên luôn tuổi thanh xuân tươi đẹp để bước cùng anh, nhưng anh đã nhẫn tâm xô ngã em trên con đường cùng bước, em đã mất khoảng thời gian rất rất lâu để mạnh mẽ đứng lên. Yêu không nên mù quáng